Wednesday, December 7, 2016




MÁ TÔI
Người ta hay nói thắng về nội, thối về ngoại. 

Tôi không biết thiên hạ như thế nào. Riêng tôi, khi khốn cùng nhất, khi buồn bả nhất tôi lại về ôm lấy má. Không phải kể lễ những nỗi buồn. Mà ôm má, hít cái mùi mồ hôi nồng nàn quen thuộc và nghe mình nhẹ nhàng nhiều lắm. Chuyện buồn của tôi, nhất là về chồng, con tôi hoàn toàn không nói gì với má hay ba. Tôi không muốn má tôi buồn. Má đã quá cực khổ vì chồng, vì con, vì cuộc sống. Hãy để má vui trong niềm hạnh phúc của con cái.

Tôi "Xuất giá tòng phu" theo chồng. Má tôi không can ngăn, nhưng má khóc nhiều vì má chỉ có tôi là con gái. Má sợ tôi làm dâu khổ cực, má lo tôi không chịu đựng được thời tiết miền Trung. Và nhất là má không hề đi đâu xa làm sao đi thăm con gái. Má chỉ loanh quanh trong vườn nhà, từ nhà trên xuống nhà dưới. Chỉ thỉnh thoảng về quê ngoại để dự đám giổ cha mẹ hay Tết về để đốt nhang ông bà.

Rồi Sài Gòn mất, em tôi bặt tin, tôi cũng vậy. Tội nghiệp cha mẹ già khóc ráo nước mắt vì con. Chờ em tôi hoài không thấy, má cầm bằng thằng 10 đã chết. Con Chín không tin tức, chết sống không hay. Má ăn không ngon, ngủ không yên. Má mòn mỏi, gầy rạc cả người.

Vậy mà sau mấy năm, tui lủi thủi bồng con về nhà.Tôi bước qua cổng nhà của sân trước, chưa gặp được ai mà nước mắt tôi đã ràn rụa. Tôi tưởng chừng như mình sống lại. Cực khổ chi không biết, về được bên cha mẹ là tôi đã tìm lại cuộc đời mình.

Nghe tiếng chó sủa, ba tôi bước ra trước hiên nhà, má tôi đứng ở thềm che mắt nhìn ra. Chừng nghe bà tôi kêu lên"Con Chín" Má tôi bỏ cả dép chạy tuôn về mẹ con tôi. Tôi quăng giỏ đồ, quên luôn cả con, tôi ôm lấy má. Tôi khóc như trút hết ruột gan, như trút hết ai bi ai, khổ sở ra ngoài. Ôi mùi mồ hôi quen thuộc của má sao vẫn làm tôi yên bình đến thế.

Cảm giác đó sống mãi trong lòng tôi. Cảm giác tìm lại cội nguồn. Về nơi mình yêu thương gắn bó. Và tôi đã thật sự " Thối về ngoại" để về bên cha mẹ ruột, những lúc cuộc sống tôi bấp bệnh và buồn bả nhất.

Khi em trai tôi lần đầu tiên về lại VN, em xuống vườn nhà, hốt một tí đất đem đi. Không ai hiểu tại sao em tôi làm vậy. Một chút đất quê nhà của tuổi ấu thơ. Chỉ có tôi là hiểu em nhất, bởi vì tôi cũng đã từng mơ ước, thèm về nơi mình có nhiều kỷ niệm trong đời., Tôi hiểu tại sao em nhất định ra gốc cây điệp già bên cạnh trạm xá để nhìn, chụp hình và đứng yên lặng trầm tư. Nơi đó tôi, em và nhóm học trò ngày còn bé hay ra đó chơi, đợi xe chở đi học hay hái trái phượng chia nhau ăn.

Bạn à! Có nhiều thứ bạn ở quê nhà không có cảm giác yêu thương như chúng tôi đâu. Bởi vì hạnh phúc trong tay đôi khi mình không để ý. Khi đi xa, mất đi hay suýt mất đi mình mới nhận ra những cái đó quý vô cùng.

Cũng vì vậy, bạn đừng ngạc nhiên tại vì sao những người Việt định cư nước ngoài hay hướng về đất nước, Đau lòng, giúp đở hay lên tiếng về những cái bất công, hay khổ sổ về thiên tai, nhân họa xảy ra cho quê hương, đồng bào mình.

Tôi có điều ân hận, là tôi chưa cùng má tôi chụp một tấm hình chung nào. Má tôi thì nhà quê, còn tôi lại không muốn ép má. Và cũng vì mình không hề nghĩ đến phải chia xa. Nên giờ muốn có tấm hình của má và mình thì không thể nào.

Nếu còn mẹ, bạn hãy chụp hình chung mỗi năm, để thất sự thay đổi nơi mẹ và yêu quý thời gian được có mẹ bên cạnh.

Đừng như tôi mà tiếc, đã quá muộn màng

No comments:

Post a Comment