Saturday, October 29, 2016

Phần 3, ĐỒNG VĂN, MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH - ĐCL

Ngày thứ ba hành trình, 25/10/2016.
Tạm Biệt Đồng Văn




Sáng sớm còn mờ sương, người dân tộc vùng cao ra phố
Sau hai ngày đêm hành trình, trời thương nên khí hậu mát dịu. Nắng nhẹ và không mưa.
Sáng ngày thứ ba của hành trình, đoàn dậy ăn điểm tâm để chuẩn bị cho chuyến về lại tỉnh lỵ Hà Giang, cũng như tham quan thêm vài điểm nữa. Mọi người được lưu trú trong khách sạn 3 hoặc 4 sao. có được ăn sáng.
Khách sạn lưu trú ở Đồng Văn thuộc hạng lớn nhất thị trấn, KS Hoa Cương, dành cho các đoàn du lịch. Những người đi phượt, thường chọn các nhà nghĩ gia đình, qua đêm là 80.000 vnđ. Phòng ngủ rộng, đủ tiện nghi, có cả wifi, và nước nóng, vì sử dụng năng lượng mặt trời.
Trong suốt 4 sáng điểm tâm, hai anh em tôi chọn món phở tái để ấm bụng, và uống cà phê. Đặc biệt, phở ở đây ăn không có kèm rau, quế, ngò gai, giá...và không có tương đen. Cà phê sữa được gọi là cà phê nâu, vì họ cảm nhận theo màu khi quậy lên. Nhà hàng chỉ bao thức ăn, thức uống phải trả tiền. Hai tách cà phê nóng là 50.000 vnđ.









Cô em người Tày, nhưng mặc trang phục HMông để tiếp khách du lịch
Cô em chỉ cho Rờ Vai chớ không cho Rờ Mông...



Phía sau dảy núi là lảnh thổ Trung Quốc.


Ngày thứ 3 của chương trình, buổi sáng sau khi ăn điểm tâm ở khách sạn, đoàn đi tham cột cờ Lũng Cú, trong hành trình xuôi về Hà Giang. 
Cột cờ Lũng Cú – điểm cực Bắc, 1 trong 4 điểm cực xác định hình dạng địa đồ Việt Nam, là một kỳ quan khi đi du lịch đến Cao nguyên đá Đồng Văn, Hà Giang. Cột cờ Lũng Cú là một cột cờ quốc gia nằm ở đỉnh Lũng Cú hay còn gọi là đỉnh núi Rồng (Long Sơn) có độ cao khoảng 1.470 m so với mực nước biển, thuộc xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang, nơi điểm cực Bắc của Việt Nam.Từ trên đỉnh cột cờ nhìn xuống đất có 02 ao nước hai bên núi quanh năm không bao giờ cạn nước được gọi là mắt rồng, là nguồn nước cho người dân tộc hai bản sử dụng.Cột cờ Lũng Cú được xây dựng đầu tiên từ thời Lý Thường Kiệt và ban đầu chỉ làm bằng cây sa mộc.
Từ điểm giữ xe, muốn đến cột cờ phải leo lên hơn 800 bậc thang. Để tiết kiệm thời gian và công sức, xe ôm chở theo đường núi, leo gần 300 bậc, tiền xe là 20.000 vnđ cho lượt lên, lượt xuống 10.000 vnđ.




Rời Lũng Cú, xe tiếp tục hành trình về Hà Giang theo đường cũ, vì đây chĩ là lối duy nhất, quốc lộ 4C, dù có các đường nhánh để đến các làng bản. Đó cũng là yếu tố thất bại của quân Trung Quốc khi gây ra chiến tranh biên giới, xưa và nay. Lúc nầy trời bắt đầu mưa rãi rác, đường trơn ướt. Sương mù dày đặc phủ vây các thung lũng, tạo nên bức tranh sinh động.
Tiếp đến, đoàn đến thăm thôn Lũng Cẩm, nằm dưới thung lũng xã Sủng Là, huyện Đồng Đồng Văn, Hà Giang. Làng văn hóa Lũng Cẩm với những nét văn hóa lâu đời vẫn nguyên những nét đẹp cổ xưa theo thời gian và được bao quanh, bảo vệ bởi những người dân tộc Mông dưới dãy núi đá tai mèo trùng điệp. Người dân sống trong làng Lũng Cẩm sinh sống chủ yếu vào việc sản xuất nông nghiệp các loại cây lương thực như lúa, ngô, các loại rau, hoa tam giác mạch, y dĩ, đậu, … nuôi trồng gia súc gia cầm và dệt thổ cẩm.
Nơi đây có những ngôi nhà cổ được giữ gìn hầu như còn nguyên vẹn của dân tộc Mông trắng, những nét kiến trúc đẹp này là những gì ấn tượng khi tới các thôn thuộc làng Lũng Cẩm, du khách sẽ không thể bỏ qua những nét độc đáo đặc trưng từ những ngôi nhà tường đất, hàng rào đá bao quanh truyền thống…Nơi đây cũng là nơi nổi tiếng được biết đến là bối cảnh quay chính của bộ phim “chuyện của Pao”. Bên cạnh đó là cuộc sống sinh hoạt đầy màu sắc của những người dân tộc, trải qua thời gian dài nhưng họ vẫn còn gìn giữ được những bản sắc văn hóa độc đáo của dân tộc mình như các lễ hội cổ truyền Gầu Tào, tục kéo vợ, lễ ma khô,…




Hàng rào xếp bằng đá không có chất kết dính



Làng Nghề Dệt Lanh Lùng Tám một địa phương nằm nép mình giữa những đỉnh núi đá mù sương bốn mùa mây phủ. Đây là nơi cư trú của đồng bào dân tộc Mông nổi tiếng với nghề dệt lanh, nhuộm chàm và vẽ sáp ong, đây cũng là nơi mà : “chỉ có mặc vải lanh, mình mới không bị lạc tổ tiên…”Đã thành truyền thống, mỗi người phụ nữ Mông đến tuổi trưởng thành đều có những mảnh nương riêng để trồng lanh. Những ruộng lanh mọc đều thẳng tắp chỉ hơn hai tháng đã cho thu hoạch, được người Mông cắt về rồi đem phơi khô để chế biến thành sợi
Làng dệt thổ cẩm Lùng Tám là một trong những ngôi làng dệt nổi tiếng ở Hà Giang. Làng dệt này luôn cho ra những sản phẩm dệt, những tấm vải thổ cẩm vô cùng lạ và bắt mắt, đều do chính tay những người phụ nữ dân tộc làm thủ công. Mỗi tấm vải dệt được đều có những nét hoa văn truyền thống, những hình ảnh mang đậm màu sắc của những người dân tộc vùng núi cao Tây Bắc, chúng đều có ý nghĩa và mang một ý nghĩa riêng. Chủ yếu là những hoạ tiết truyền thống của người dân tộc Mông trên vùng cao nguyên địa chất Hà Giang






Sau đó, đoàn về tỉnh lỵ Hà Hà Giang, dùng cơm chiều trước khi về khách sạn Cao Nguyên, nơi lưu trú đầu tiên. Vì buổi chiều trời mưa, đường trơn ướt, tài xế hạn chế tốc độ, nên về đến nơi trời tối, chấm dứt ngày hành trình thứ ba.
ĐCL, 29/10/2016.
* Bài viết có sử dụng tài liệu trên báo online


5 comments:

  1. Hy vọng một ngày nào đó tui sẽ được em út hướng dẫn đi thăm bộ tộc Mông trắng một lần.
    hdl

    ReplyDelete
    Replies
    1. Có hy vọng đi rồi sẽ được.
      Tạm thời bên này cũng có mông trắng, mông đen cho em ngắm.
      Cám ơn Luận.
      Hình ảnh rõ nét. Tường thuật chi tiết.

      Delete
  2. Về đi để đi Rờ-Mông...he...he...
    Thấy người đẹp của tui chưa ..he...he..ĐCL

    ReplyDelete
  3. Xin cám ơn chị Thêm đã chia sẻ.
    Em thì Mông Trắng, nhưng gà thì Mông Đen.
    Các anh trong đoàn hơi khó tánh, bảo hướng dẫn viên gọi nhà hàng cho ăn Gà Đen, tức gà Mông, Mường, da đen và chân đen. ĐCL

    ReplyDelete
  4. Bài viết từng chi tiết thật rõ và hay, thích nhứt là tả cảnh núi rừng Tây Bắc trong sương mù.
    Cám ơn anh Luận.
    NPN

    ReplyDelete