Friday, September 2, 2016

LẶNG LẼ TÌNH ĐI _ Thơ Yên Dạ Thảo _ Nhạc Nguyễn Văn Thơ


Tâm Sự Với Cây Đàn 

Ta không hiểu đàn với ta hạp số ?
Cớ tại sao ta gãy cánh tay nầy
Trời bắt phạt vì đa đoan tình lỡ
Hay tại ta hờ hững với phím dây

Trong hữu hạn, ta gẫy đàn…đàn có
Âm thanh trầm…từng giọt lệ ta rơi
Bây giờ đã mất đi bàn tay trái
Có còn không trong vô hạn…tiếp lời ?

Lời ta đó, lời tình buồn vạn kiếp
Từ Xuân qua, Hạ lại, đến Thu, Đông
Bốn mùa của đất trời đầy cung bậc
Ta và đàn hòa quyện với bão giông

Ta và đàn tuy là hai mà một
Cặp phạm trù trong thế giới khách quan
Như hữu hạn luôn nằm trong vô hạn
Buồn biết bao khi ta phải xa đàn !

Ta muốn gởi chút tơ lòng sương khói
Về trời Tây, thế giới của người tình
Tay ta gãy khiến tơ chùng phím lạc
Đàn lẻ đôi nên đành phải lặng thinh ?

Đời vẫn thế, không hông… rồi có có…
Ta và đàn nếu có chắc sẽ không
Thế mới biết, đàn với ta là một
Có hai ta, đâu lỗi phím tơ chùng ?

Tuyền Linh
30.5.2013

No comments:

Post a Comment