Thursday, August 25, 2016

Lời trối trăng của người chồng.





…… Em yêu, ai mà sống ở đời được mãi. Ai chả có lúc phải nói lời vĩnh biệt. Khi anh ra đi, thì đây là di chúc – em hãy nhớ làm những điều anh dặn: 

1. Mang cất ngay dàn Karaoke vào garage. Giọng em tối nào cũng rống lên hãi hùng như thế, nếu anh không còn, con mẹ Ấn Độ sau nhà nó nhẩy sang xé xác em ngay.

2. Tính em vốn không thích làm việc nhà, việc bếp. Em nên tái giá ngay để có kẻ hầu thay thế chỗ anh. Trong số bạn của anh, anh đề nghị em lấy thằng Long, vì khi còn sống, anh ghét thằng này nhất, vì lúc nào cũng vênh cái mặt lên cho rằng đời nó hơn anh mọi thứ. Lấy em xong là đời nó tàn, thử xem nó còn huyênh hoang được nữa không. 

3. Nếu thằng Long không chịu lấy em, thì em lấy thằng Thu. Thằng này mang nữ tính, bảo gì nghe nấy, em đỡ phải quát tháo như em đã quát anh.

4. Nhưng em chớ có lấy thằng Dư. Nó có võ Bình Định. Hỗn như em thì nó uýnh không chết cũng u đầu. Tội nghiệp mấy đứa con anh đã mất cha giờ thành mồ côi mẹ.

5. Cũng đừng lấy thằng Phú mắc bệnh đau tim. Cứ mỗi tháng credit cards của em gửi bill về, nom thấy là nó bị đột quỵ ngay, em sẽ thành góa bụa lần nữa. 

6. Nếu cả bốn thằng Long-Thu-Dư và Phú đều không chịu lấy em, thì em chớ có đi mỹ viện sửa sang hòng tái giá. Để dành tiền ấy mà nuôi con vì anh biết chắc là chúng nó sẽ chỉ còn da bọc xương trong vòng một tháng.

7. Em cũng đừng theo tục lệ Việt-Nam nấu cháo hay nấu cơm cúng giỗ cho anh. Hễ em nấu cháo là khét, mang xuống âm phủ chỉ làm Diêm Vương thêm nổi giận. Còn cơm em nấu thì … thôi anh xin miễn. Em muốn cả địa ngục đau bụng vì ăn phải gạo sống, thì cứ việc nấu …. 



No comments:

Post a Comment