Saturday, August 27, 2016

Không một chốn về - Kỳ 2 - Phần 1 - Hoàng Duy Liệu


Phần 1

Trần gian có bao là ngõ rẽ từ trong tâm tư lẫn khúc quanh phố thị đời thường. Nhiều khi vô tình thả bước vào một con đường hay cái ngõ ngách nào đó lại đưa ta đến một khung trời mới dẫn theo một phần đời quanh không có chủ ý giống như một sự thay đổi bất chợt trong đầu.
Đang tà tà thả bộ theo dòng người cuộn trôi về nhà ga tàu điện của phố Shibuya thì Kenji bị chận lại ngay đầu một con hẻm cho một chiếc xe cứu thương quẹo vô từ đường lộ chính. Không biết vì quen chân hay định mệnh dòng đời đưa đẩy mà Kenji cũng rời con lộ chính bỏ bước theo sau xe cứu thương vào sâu trong hẻm. Cái hẻm nhỏ ngoằn ngoèo này với nhiều quán cà phê cùng mấy cái love hotel bỏ túi dẫn đến một cái công viên cùng một con suối cạn trơ vơ những hòn sỏi tròn bóng nhẵn nhụi trước khi đi vào phố hippy Harauku mà Kenji đã từng qua lại bao lần.
Cũng có nhiều buổi trời trưa nó ngồi một mình bên dòng suối ngắm nhìn từng hòn sỏi vô tri lớn nhỏ hàng giờ suy nghĩ mông lung qua những ý tưởng rời rạc cho hết một ngày không biết đi đâu chẳng biết làm gì …Nếu là sỏi đá thì mình là viên nào trong cái đống này …

Hôm nay thì khác. Sự thay đổi hướng đi này đã đưa Kenji vào một cuộc sống mới ở một nơi xa thẳm lẻ loi gần 1 năm trời sống đời ẩn dật trên tận cùng đỉnh núi cao vút trời xanh ngỡ chừng như có thể bước lên cầu vòng ngũ sắc chụp bắt mây trời bỏ túi lang thang làm bạn cho đỡ buồn.

Hai người y tá trong áo bờ lu trắng đang thận trọng đẩy chiếc băng ca có bánh xe ngang qua vừa lúc một cánh tay của người nằm trên đó rơi thòng xuống một bên làm Kenji khựng lại nhíu mày, tâm tư hỗn loạn ngàn cơn . Cái hình xâm xanh đỏ trên mu bàn tay cộng với thân hình đồ sộ của xác người đã cho Kenji biết đó là ai. Thằng Mập ! Nó đã chết. Kenji thầm giận mình đã không nghĩ đến chuyện tại sao nó không về nhà đêm qua.

Tìm được một khoảng vắng trong công viên vào giờ này đang đầy những ông bà già tập thể dục với những người vô công rỗi nghề đang ngồi phơi nắng đọc báo, Kenji cố gắng sắp xếp lại những chuyện vừa xảy ra đêm qua.
Thằng Mập thường hay la cà ở những cái quán bar ăn nhậu ca hát suốt đêm gần sáng mới mò về trụ sở rồi ngủ li bì cho đến lúc chiều buông nên Takeshi và Kenji không nghĩ đến nó khi chuyện đâm chém xảy ra trong kho gạo. Bọn Ninja có thể đã chém chết thằng Mập vì chỉ muốn lấy chìa khoá vào trụ sở. Không biết nó có bị tra tấn gì không …
Cho dù người thủ lĩnh Ninja có nói là không có hận thù ân oán giang hồ với mình nhưng Takeshi đã bỏ đi biệt tăm cộng với cái chêt của thằng Mập sẽ tạo ra biết bao nghi vấn cho mọi người. Mình phải quay lại gặp ông Trùm ngay bây giờ. Chuyện đưa Sayuri về quê đi học lại bằng số tiền của thằng Takeshi cho chắc phải dời lại thôi. Lại nữa nếu cảnh sát hiểu lầm về sự vắng mặt của mình sẽ gây ra thêm bao điều rắc rối. Kenji thở dài đứng lên buớc đến cái điện thoại công cộng bên đường chầm chậm quay số ông Trùm. Cái điện thoại màu hồng cộng với đám mây trắng lững lờ bay trên cao hôm nay sao mà thấy ghét chi lạ.

Bày tất cả ra từng món một đặt ngay ngắn lên bàn Kenji chậm rãi kể lại cho ông Trùm nghe toàn sự kiện đã xảy ra thỉnh thoảng đưa mắt lơ đãng nhìn mấy em nhân viên bên kia bức tường kính trong suốt đang bận rộn phân loại đếm tiền sửa soạn mang đi gởi ngân hàng. Tuy toàn là bà con dòng họ trong nhà nhưng mấy em làm ở đây trông khác xa 2 đứa con gái của ông Trùm, tụi lính cái này đều thuộc dạng đẹp mà hổng có hiền. Đứa nào cũng có xâm cái gì ở ngoài sau lưng hay trên mông.
     - Mày nên lánh mặt một thời gian!
Ông Trùm trầm giọng.
     - Ông nghĩ là tui sẽ có vấn đề với cảnh sát ?
     - Họ sẽ nghi ngờ về việc mày bỏ đi vào ban sáng mà không báo cho họ. Hiện giờ thám tử hình sự đang khám xét tiệm gạo. Chắc chắn là họ sẽ muốn hỏi thăm mày.
      - Thì tui sẽ khai với họ tất cả mọi chuyện như tui vừa kể cho ông nghe. Đó là sự thật. Tui đâu có liên can gì đâu.
      -  Không giản dị như thế đâu. Đây là án mạng có người chết. Có thể họ sẽ tạm giữ chú mày một thời gian để điều tra vì có nhân chứng đã khai là thấy mày đi ra từ kho gạo vào lúc sáng…
     -  Có nghĩa là tui phải ở tù ?
     -  Ừ thì cũng gần như thế …
     -  Trời ! Có được thăm nuôi hong ?
Ông Trùm mỉm cười đưa tay bấm chuông gọi cô thư ký.

     - Bảo tụi nó sửa soạn xe !
     - Dạ, có ngay thưa ông chủ. Cô thư ký cúi rạp người trả lời bước thụt lùi từng bước ngắn ra cửa hai tay vẫn chấp trước bụng, mắt liếc Kenji có vẻ như muốn nhắn gởi một câu:
     -  Lại chú mày !
     -   Ha ! Tui có mần chi mô ? 

Còn tiếp
Hoàng Duy Liệu



Không một chốn về 
Kỳ 1 - Phần 1
Phần 2

Phần 3

Phần 4

Phần 5

Phần 6

Chương kết

4 comments:

  1. Cám ơn Chú Nhan đã bỏ công làm dùm một tấm hình ... Gục chết giửa rừng hoang.
    hiihii...
    hdl

    ReplyDelete
  2. Chú Nhan ơi , trong hình Kenji nằm gục ... Chết giữa rừng hoang - chú có độn thêm Silicon vô cái mũi hắn không ? Ngó ngồ ngộ !

    ReplyDelete
  3. Ê Dì Ba Nón hổng có loan tin đồn thất thiệt làm giảm giá trị của xác chết giữa rừng hoang nha. Cái lỗ mủi cao đẹp ăn tiền một thuở của người ta đó.
    Bị đấm vẹo gảy mấy lần cho nên bi giờ nhìn kỷ sẽ thấy hơi quẹo qua một bên làm giảm độ cao... ngạo.
    hdl

    ReplyDelete
  4. Loan click hình lớn thêm sẽ rõ, phía môi trên của Kenji có râu lí tí. Thoạt nhìn có hơi nhầm lẫn là nàng , hí hí.....nhan

    ReplyDelete