Saturday, July 9, 2016

NGÀY ẤY - Trầm Ngọc Sương

Tôi và chị là đôi chị em bà con bạn dì, hai đứa cách nhau dăm ba tuổi, thuở nhỏ cùng vui đùa thắm thiết bên nhau. Những trò chơi tuổi thơ chúng tôi không bỏ qua một "món" nào. Có lúc năng động với trò trốn tìm ( năm mười, mười lăm,hai mươi), hay đánh đũa , nhảy lò cò, ông đi qua bà đi lại , hoặc đánh đáo (món này của con trai cũng không bỏ qua )... Có khi đằm thắm hơn với trò bán đồ hàng , chơi "làm thiếm" bế búp bê... Đặc biệt hơn có một ngày, một câu chuyện nhớ đời mà đến bây giờ mỗi khi hai chị em gặp nhau thường nhắc lại với bạn bè, con cháu cùng ôn lại kỷ niệm NGÀY ẤY...
Thường thì ba má tôi lo việc cúng giỗ hai bên nội ngoại . Hồi đó sắp đến ngày giỗ, như mọi lần con bé em con người dì thứ năm khoảng độ 6-7 tuổi gặp dì hai của nó đõ đẽ xin xỏ:

-" Đến ngày giỗ, dì Hai cho chị CH ra phụ lặt rau với con nghe".
Thấy dì Hai quay mặt đi chỗ khác ( chắc để cười ) rồi dì gật đầu.

 Đến ngày giỗ, người lớn lo việc bếp núc , cúng kiến. Còn hai con bé tìm chỗ để bày đồ hàng chơi búp bê ... Chơi một lúc, con bé em chắc đã chán với những thứ cắt xắt mà không ăn được nên nói lên "khát khao" của mình :" Em thèm ăn khô mực quá à, chị ơi ! " Con bé chị nghe vậy liền nói:
- Vậy đi mua về ăn đi. Mà đi xe đạp cho lẹ hén S. Để chị chở S cho ... Bé em khoái quá gật đầu liền .

Thế là hai chị em len lén dẫn chiếc xe đạp ( ngày đó gọi là xe đầm ) ra khỏi cổng . Bé chị lên xe cầm tay lái, nhưng nào có đưa
mông lên yên xe được đâu mà chỉ ngồi dưới sườn xe, đạp nhấp nha -nhấp nhõm; đạp vài vòng thì loạng choạng phải đưa chân
rà xuống đất cho khỏi té , thế thì làm sao mà chở con em ra đến tận chợ Biên Hòa. Biết làm sao hơn ! Nhưng cũng vì khoái theo
chị , nhỏ em chỉ còn cách nắm chặt lấy ba-ga đằng sau xe mà lúp xúp chạy theo sau, lúc đi đủng đà- đủng đỉnh , lúc chạy lon ton ... cho đến khi gặp được xe bán khô mực ; mua một miếng.
Chờ người ta nướng ,quay ép cho mỏng tơi ra, phết lên đó chút tương đen, ít tương đỏ, cầm trong tay là yên chí ; hai chị em đi thêm một quãng nữa để mua thêm gói me ngào đường có rắc mè và chút muối ớt .
Vẫn là kiểu xe - đứa đạp đứa đẩy- đứa cà thọt trên xe, đứa le te đi theo sau, vậy mà cũng hết tua khứ hồi : đường Đắp mới -chợ BH rồi chợ BH - đường Đắp mới. Hai con bé trở dìa nhà an toàn với 2 gói đồ ăn như ý nhưng con em mặt mày ướt đẫm mồ hôi, còn đứa chị tóc tai lòa xòa ướt nhẹp.


Hai chị em trở lại chỗ " quày hàng", bày 2 món đồ ăn ra, chia nhau "chấm chấm...mút mút ", lúc đó sao mà nó ngon lạ lùng !!!
Sau khi đã thỏa mãn cơn thèm , hai chị em rũ rê nhau đi tắm cho mát, mà nào có chịu dội xối vài gáo nước gọi là tắm mát đâu
mà còn bày đặt...
Ngày xưa thường thì nhà tắm và nhà vệ sinh là 2 phòng ngăn ra riêng biệt chứ không như bây giờ . Ở đây 2 phòng được ngăn
bằng một hồ nước để hai bên cùng xài nước chung; hồ không lớn lắm nhưng đủ cho hai cô nàng ngồi lọt tõm trong đó .
Thế là hai chị em nhảy vào hồ khúc kha - khúc khích : Sao nước nó đẩy mình lên chị hén ?
- Ừ! Mình có bơi đâu mà như có lúc nổi, lúc chìm S thấy không?
Bỗng ngay khi đó , ông Cậu Chín ( em của Dì Hai và Dì Năm) tay cầm roi la lớn :
- Đứa nào trong nhà tắm ? Nổi nổi- Chìm chìm hả , ra đây coi ! ... ( Cửa mở ) ...
Cậu Chín nghiêm giọng :
- Hai đứa bây làm dơ hồ nước hết rồi ! Quá lắm ! ....

Hai đứa mặt méo xệch leo ra khỏi hồ mà mắt thì lắm la lắm lét , sợ bị ăn roi ; nhưng chạy đâu cho khỏi , cậu Chín rất là nghiêm khắc, mỗi đứa bị phát vào mông 2 roi cho chừa ...
Tuy là đòn cảnh cáo, ông cậu đánh có mạnh tay đâu, nhưng cũng đủ làm hai con bé khóc hu hu....chạy đi tìm Má ...
Ngày Ấy , vậy đó .
Và Bây Giờ , Hai chị em cùng nắm tay nhau vào Cà Phê Cầu Mát.


Trầm Ngọc Sương

5 comments:

  1. Ô ! Hồi đó SS cũng viết bài được đó , anh Hai hén !
    Chắc em phải tập tành lại ... Ngày Ấy lâu lắm rồi ...còn chiện này nữa
    Hí hí ...
    SS

    ReplyDelete
  2. Hình đẹp lắm, cám ơn em,,,,
    dể thương wá chừng .........

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đúng lắm ! Tui thấy là bẹo má kéo lên kéo xupống liền. Ha Ha ...
      hdl

      Delete
  3. Viết tiếp đi Sương.
    Viết nhiều thành quen thôi. Em có khiếu đó. Đừng sợ bị ai bẹo má.
    Chị sẽ là độc giả của em.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Dạ ! Chị Thêm ơi , cám ơn chị khích lệ SS . Em sẽ cố gắng .
      Có Chị Thêm ủng hộ rồi đó nghen ĐC . Cứ là chê nhỏ này không hà ...!
      SS

      Delete