Thursday, June 23, 2016

Doctor... Nails! - Kim N,C,

Tác giả Kim N.C. cư trú tại Anaheim, đã viết "Vui buồn nghề Nails," "Người đẹp Hà Thành và nước Mỹ" và “Nước Mỹ Đủ Chuyện”. Tác giả còn cho biết đã “viết bài trên Freeway 91 mỗi sáng khi kẹt xe.” Sau đây là bài viết mới nhất của bà, tiếp tục chuyện “Vui Buồn Nghề Nails”
*
Image result for Đàn ông làm nail

Doctor... Nails!

Chân ướt chân ráo đến Mỹ, thằng Xíu Lé của khu cư xá Kiến Thiết ngày nào, càng lé thêm vì xe cộ chạy ào ào trên freeway lúc ông anh cả của nó đón cả gia đình về nhà từ phi trường LA, anh nó là người bảo lãnh má nó và lũ em qua. Xíu Lé là út, sỡ dĩ gọi nó là Xíu Lé vì nó lé lại nhỏ con, lé kim thôi nhưng cũng thuộc diện lé. 
Từ giã Saigon nó sẽ từ giã luôn cái tên mà lũ bạn cùng xóm đặt cho. Từ nay trở đi nó là Tôn Thất Sắc đàng hoàng như trong giấy khai sinh, nhưng khổ thay qua tới Mỹ tên nó lại biến thành "Sac Toong" nghe như sạc bình điện. Anh nó an ủi nó bảo chờ ít lâu anh sẽ dẫn đi đổi tên Mỹ nghe cho tiện. Nó tự nghĩ là sẽ đổi thành Kenny Tôn nghe cho bảnh. Tụi bạn Xíu Lé qua trước gọi điện thoại thăm hỏi tưng bừng rồi quân sư quạt mo cho nó đủ kiểu. Nào là học nghề này lớp nọ dễ kiếm Job, nào là vừa học vừa làm cho có tiền rủng rỉnh. Job thì có đủ loại: bỏ báo, cắt chỉ, bê phở, phụ cắt cỏ làm vườn. Xíu Lé nghiên cứu nghề nào cũng phải đến trường 3. 4 năm trong khi tiếng Anh của nó thì khỏi nói, chỉ đếm được từ 1 tới 10 là tắc tị, giỏi lắm thì thêm vài câu học ở Let's learn English ở bên nhà. Cuộc đời đang tối mò mò mà không thấy "ánh sáng ở cuối đường hầm" bỗng nhên thằng Bobo (tên hồi nhỏ của nó, bị khi ba má nó đẻ ra cả nhà nước nhai bobo như điên) bạn cũ thời bắn bi, đá dế của Xíu Lé, gọi điện thoại giọng oang oang như lệnh vỡ từ bang Louisiana.
- Hi! Xíu Lé mày mới qua hả" Bộ tính vô đại học hả" Thôi I "can" you. Mày xuống Bolsa kiếm cái trường thẩm mỹ, ghi tên đi học lấy cái bằng làm Nails rồi qua đây, tao tính cho.
Xíu Lé bàn chuyện đi học Nails với má nó và ông anh cả, má nó thì mếu máo khóc thương ông con út, chuẩn bị nhào vô cái nghề của con bé Phượng xóm lâm tỳ ni làm nghề móng tay vẫn tới nhà làm móng tay, móng chân. Má nó liên tưởng tới cái ngày Xíu Lé xách cái giỏ đựng kềm dũa nước sơn vài trái chanh đi làm móng tay dạo ở phố Bolsa. Anh nó thì nhảy lên như đụng ổ kiến lửa:
- Trời ơi! bộ em tính theo cái nghề của đàn bà, con gái đó hả, đàn ông nam nhi mà lại đi làm Nails, chả giời"
- Dạ, thằng Bobo bạn em nó nói làm nghề này khá lắm, có khi hơn cả lương kỹ sư nữa.
Cả nhà xúm lại chọc ghẹo Xíu Lé đủ điều.
Sau khi đoạt được bằng lái xe vĩ đại, Xíu Lé đến trường thẩm mỹ. Chỉ vài tháng sau nó đậu luôn cái bằng Manicursit cũng vĩ đại không kém. Ráng ở Mỹ ít lâu kiếm thêm cái bằng Mastercard là về Việt Nam huênh hoang được rồi.
Thằng Bobo đón Xíu Lé ở phi trường. Sau một chặng bay dài Xíu Lé càng lé thêm khi nhìn cái xe láng coóng của Bobo. Trên đường về Bobo ba hoa thiên địa nổ như lựu đạn.
- Rồi đây mày sẽ thấy. Mày phải chịu khó ở đây làm ăn, chịu khó dũa dũa mài mài chừng vài năm thì mày sẽ có đủ thứ như mọi người, nhưng ở đây thôi chứ mày mà về Cali là tao không bảo đảm. Cali mật ít ruồi nhiều, nhà cửa đắt đỏ, dân Bolsa lại khoái "trình diễn" nữa. Ở đây đất lành chim đậu, lâu lâu bay về Cali "èn doi" cuộc đời, hoặc thỉnh thoảng bay về Saigon mang cái nhãn hiệu doctor Nails thì khối em xin được "nâng khăn sửa túi".
Xíu Lé được Bobo cho nghỉ ngơi một ngày, sau đó đưa ra tiệm bắt đầu cuộc đời của một thợ Nails chuyên nghiệp. Khởi đầu Bobo cho Xíu Lé chùi nước sơn, tập dũa, sơn màu trên tay khách. Từ từ Bobo kiếm mấy bà khách dễ tính cho Xíu Lé thực tập gắn móng, đắp bột, dũa.... Chỉ cần vài tuần Xíu Lé có thể tự mình hoàn chỉnh một bộ móng bột dù chưa xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi bị mắng vốn.
Cầm những đồng lương đầu tiên kiếm trên đất Mỹ, Xíu Lé thấy mình trưởng thành hẳn ra, nó tự nhủ sẽ dành ra một ngày đi mua quà cho má nó, cho ông anh có công bảo lãnh, cho cả nhà hết chế nhạo nó. Quả thật là nhất nghệ tinh nhất thân vinh, Xíu Lé đâu có ngờ cái nghề Nails này "í dì" hết sức. Có nghề nào hơn được nghề này tha hồ cầm tay mấy em Mỹ trắng thơm như múi mít, em nào em nấy mắt xanh môi mọng, tóc vàng sợi nhỏ, trời ơi lại còn làn da mịn màng như sữa. Xíu Lé quên dần hình bóng nhỏ Tí Sún trong khu cư xá Kiến Thiết thởu nào, con gái con đứa gì đâu mà da khô mốc, tóc tai chẻ 5, chẻ 7 xác xơ như râu bắp. Xíu Lé định bụng khi nào ổn định có nhà có xe như thằng Bobo là nó sẽ tán ngay một em Mỹ "real American" đem về Saigon trình bày cho bà con lé mắt.
Thành phố nhỏ nơi Bobo có tiệm Nails, buồn ơi là buồn, buồn như Hội an trước 75.
Sáng sáng Bobo chở đám thợ tới tiệm, từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối mài mài dũa dũa, ngày nào cũng như ngày nấy, hamburger hot dog ăn liên hồi. Thỉnh thoảng mới có nồi cơm và gà 7 món. Tối về xúm lại đánh bài, uống rượu, coi phim bộ và nhớ Cali. Tiền bạc thì rủng rỉnh mà dần dần Xíu Lé thấy thiếu thốn điều chi không rõ rệt.
Buổi sáng chủ nhật, ông anh cả của Xíu Lé gọi qua, sau hồi vấn an là hồi lên lớp:
- Nè Xíu, anh mới đọc báo, nghe đâu có mấy đứa khách Mỹ kiện mấy anh thợ Nails lợi dụng làm Nails sờ mó bậy bạ, anh nhắc nhở em cẩn thận kẻo có ngày bị thưa ra tòa đó.
- Em bảo đảm với anh làm gì có chuyện đó.
Xíu Lé kể lại cho Bobo nghe, Bobo lại lên lớp nó một hồi:
- Mày biết sao không"
- Không.
- Mày hãy nhớ một điều, tụi Mỹ nó khoái thưa kiện để kiếm tiền. Chứ tao hỏi mày thực tế là khi mày đang làm cho một bà khách, chung quanh có bao nhiêu người là bấy nhiêu cặp mắt, mày có muốn làm gì nó mày cũng đâu có làm được. Nó có cho không cũng chào thua. Mày có biết là tụi Mỹ, ngay cả vợ chồng, vợ còn đi thưa chồng là "hiếp dâm" nó, nếu bữa nớ nó không muốn làm chuyện vợ chồng, thằng chồng mà cự nự là khi ra tòa còn thêm cái tội "abuse" vợ nữa.
Bữa nọ Xíu Lé làm manicure cho một chị khách Mỹ xồn xồn, tới lúc Xíu Lé massage 2 cánh tay thì chị rên lên:
- Ôi cha mẹ ơi (Oh my god" mày bóp đã quá (you make me feel good) bóp lên chút nữa (go up, up right there) chu cha ơi.
Xíu Lé đang tà tà biểu diễn nghệ thuật xoa bóp thì thằng Bobo xuất hiện:
- Ngừng đi nhen Xíu Lé, mày bóp cao chút nữa là nó thưa mày đụng vào ngực nó đó, mày thấy hai trái bưởi Biên Hòa của nó chưa, từ đây tới đó có chút xíu, lỡ chạm vô là nó kêu cảnh sát liền.
May phước ông chủ Bobo xuất hiện kịp thời.
Gần Tết Nguyên Đán thợ Cali xin nghỉ, lớp về Việt Nam lớp về Cali ăn Tết, tiệm thiếu thợ báo hại cả Bobo lẫn Xíu Lé phải nhào xuống làm pedicure cho khách. Cha mẹ ơi lần đầu Xíu Lé vớ phải một em nặng cỡ 2 tạ, đùi của em đúng al đùi xoài tượng, em chơi một cái mini skirt cực kỳ ngắn mà chẳng chơi quần xì làm Xíu Lé cứ cúi gầm mặt xuống mà làm. Suốt buổi Bobo ngồi kế bên thỉnh thoảng nhắc chừng:
- Massage vừa thôi, đừng lên cao quá, đừng để cho nó rên rỉ ầm nhà, đừng.....
Hai năm sau tiền bạc, xe cộ rủng rỉnh, Xíu Lé tạm biệt Bobo về Cali mua vé đi Việt Nam làm một chuyến qui cố hương đáng đồng tiền bát gạo. Nghe lời Bobo nó in cả cọc business card chữ mạ vàng, ghi rõ danh tánh nghề nghiệp special manicurist. Khỏi nói, về tới Saigon, Xíu Lé đâu có giờ mà đi kiếm nhỏ Tí Sún, cái đám con gái mới lớn mơn mởn ở vũ trường Mưa Rừng ơi Mưa Rừng bám theo nó gạt ra đâu có hết. Em nào Xíu Lé cũng tán bừa: Em là mối tình đầu của anh và phát cho một cái business card kèm theo số phone bên Cali, rồi hứa hẹn tràn cung mây: Chờ anh em nhé, về bển anh sẽ làm giấy tờ rước em qua. Việt Kiều như nó quả là có giá.
Khi Xíu Lé trở về Mỹ ở lại Cali vài ngày thăm má, thăm anh chị xong bay về lại Lousiana, tiếp tục ngày ngày mài mài dũa dũa. Má nó ở dưới miệt Bolsa ngày nào cũng nhận được vài cú phone từ Saigon. Có bữa một cú phone làm bà già Xíu Lé xém té ngửa:
- Bác ơi con là Mai Lan ở Saigon, bác làm ơn cho con gặp anh Doctor Nails Kenny đi bác, Dạ, ủa ảnh không có nhà hả bác" Bác là má ảnh hả bác" Bác làm ơn nói với ảnh con có bầu 3 tháng rồi. Bà già nghe tới đó cúp phone cái rẹt.
- Tổ cha cái thằng Doctor Xíu Lé....

1 comment:

  1. Chuyện này vui và hay quá anh 2 mà chỉ đọc một lần thôi, đọc lại thì chán , chắc em trong nghề nên đã chán ngắt rồi ...... hí hí

    ReplyDelete