Monday, May 2, 2016

Cô bé ở đợ ngày xưa tìm thầy - Thu Huyền

Về Những Người Thầy...

blank
Thu Huyền 1972

Hôm nay đọc bài “Thầy Tôi” trên báo, tôi chạnh nhớ lại mình cũng có một vị Thầy không phải dạy ở nhà trường, vì tại Việt Nam từ tuổi ấu thơ, tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường.
Tôi vốn sinh ra trong gia đình nghèo ở làng Bến Lá, tỉnh Quảng Trị. Năm lên 8 tuổi tôi đã rời xa gia đình vào Huế ở giúp việc (gọi là ở đợ) cho gia đình ông Đỗ Trí, Trung úy Trưởng Ty An ninh ở Thành Nội Huế cho đến năm 1962.

Trong nhà có một cậu Gia sư tên là Phú, đến ở trọ dạy kèm để chờ ngày thi Tú tài. Châu là cô bé 11 tuổi con gái đầu lòng của ông bà Trí, nhỏ thua tôi ba tuổi.

Một bữa nọ, Châu không thuộc bài, tôi bồng đứa em nhỏ của Châu ngồi chơi trước thềm, tôi trả bài dùm cho Châu. Cậu Phú nhìn ra thấy tôi và hỏi rằng “Hoa ơi, làm sao em thuộc bài?”- Thì em nghe Cậu giảng đêm hôm qua mà. Thế là từ dạo ấy cậu Phú thương tình âm thầm đưa bài vở của Châu học cho tôi sao chép.

Để đáp lại công ơn cậu Phú, tôi giặt áo dùm, đôi lúc thấy bữa ăn còn lại ít quá, tôi nhường lại phần ăn của mình cho cậu ấy.

Ngày tháng trôi qua tôi không nhớ rõ là bao. Nhưng một ngày buồn lại đến!

Cậu nói là cậu đi nhập ngũ, chúc Hoa dùng chút vốn liếng chữ nghĩa ấy mà tiến lên với đời nhé. Cậu còn dặn là hãy đọc truyện nhiều là em biết chữ thôi! Rất tiếc ngày ấy tôi không xin địa chỉ Cậu, và hỏi quê quán Cậu ở đâu. Cậu dáng người cao, da ngăm, hơi rỗ một tí.

Cậu ơi, hiện giờ Cậu ở đâu? Có còn sống không, hay đã bỏ mình ngoài chiến trận như bao anh hùng khác? Cậu là bậc Thầy rất vĩ đại của em, Cậu có biết không? Em mang theo hình bóng Cậu suốt cả cuộc đời mình.

Khi Cậu đi rồi em cũng thôi ở nhà ông Trí, về quê học may. Năm 1966 quê em lại chiến tranh khói lửa. Ba em lúc ấy ở Tiểu Đoàn 22 Pháo Binh, nên gia đình em vào Tam Kỳ. Ở đó, em gặp được người Thầy thứ hai là Chị Lý Thị Bích Thuỷ.

Quán may em ở gần trường dạy đánh máy chữ. Không có hàng may, em thường đứng trước trường nhìn vào mà ước mơ... mình cũng được như họ.

Vài ngày như thế trôi qua, một hôm em đang mơ màng thì một bàn tay đặt nhẹ trên vai em, “Ê bồ, sao ngày nào cũng đứng nhìn vậy? Em mắc cỡ bỏ chạy, thì Chị Thuỷ níu lại hỏi cho rõ chuyện. Tủi thân, em oà khóc... Từ đó Thuỷ làm bạn, và trả tiền cho em đi học. Vài tháng sau em được Thuỷ xin cho đi làm Thơ Ký đánh máy cho Bộ Hải Quân Hoa Kỳ tại Chu Lai. Trước khi đi làm, Thuỷ dạy cho em, thuộc hết vần ABC và đếm từ One đến One hundred.

Năm 1968, Chị Thuỷ và Huyền (tức là Hoa, tên em hồi đó) mất liên lạc!

Năm 2000, khi từ Mỹ về thăm Việt Nam, Huyền có vào Chu Lai và tìm được Chị Toàn. Chị cho địa chỉ Thuỷ ở Fort Lauderdale. Về lại Mỹ, Huyền hết sức vất vả mà cũng không tìm ra được Thuỷ!

Với tâm nguyện của Huyền, ước mong một phép lạ, cho Huyền gặp được hai người Thầy mà Huyền đã mang theo hình bóng từ 40-50 năm nay. Mỗi lần đi đâu đông người Việt, Huyền không quên hỏi tên của hai vị, nếu không gặp được hai vị trong những ngày còn lại cuối cuộc đời, Huyền vẫn mãi mang theo hình bóng hai vị Thầy khả ái đến kiếp hậu lai. Hiện tại, nếu còn thở Huyền vẫn còn hy vọng...

Ngoài ra, nhắn tin: Em Đỗ Thị Minh Châu, bây giờ em và gia đình ở đâu? Chị không biết tên của Mẹ em, chỉ biết tên và cấp bậc của Ba em mà thôi! Châu rất đẹp, ông bà Đỗ Trí, người Bắc di cư 1954, cũng rất đẹp và rất phúc hậu. Đọc câu chuyện nầy, ai có biết tin, xin cho Huyền tin để được liên lạc.

Tự truyện này cũng là lời nhắn tin rất tha thiết, mong được hồi âm.

Trương Thị Thu Huyền
(tức Hoa)

724.667.2345 (cell)

8 comments:

  1. ACE để ý giúp dùm chị Hoa này nha. Cứ tưởng tượng bây giờ mà gặp lại nhau thì mừng hết lớn ha.
    hdl

    ReplyDelete
  2. Bây chừ gặp lại thì họ sẽ hỏi chị Hoa "Bà là ai" ??????

    ReplyDelete
  3. Cái bà Tiết này ! Người ta đang tìm người thân xưa cũ mà ! Tui thấy chị Hoa này là người biết ơn nghĩa và ăn ở có hậu ngay từ nhỏ. Tui sẽ ráng tìm chị Châu trước.
    hdl

    ReplyDelete
  4. Một câu chuyện rất hay. Có nghĩa có tình.
    Biết đâu trái đất tròn chị Hoa sẽ gặp lại người xưa.

    ReplyDelete
  5. Mặc cho dòng chảy của thời gian ; mặc cho bao biến cải của đời theo năm tháng ; vẫn còn đó bản chất đơn sơ mộc mạc hiền hoà trong Chị . Cầu mong duyên hội ngộ nở hoa cho Chị tìm gặp lại những Người Ân Xưa cho thỏa lòng ước nguyên nhen .

    Tôi thực tình cảm động trước tấm chân tình của Chị . Chi." Hoa -Huyền ". ...
    Cầu chúc Chị luôn được an vui .

    Ngthh.

    ReplyDelete
  6. Tui cũng đang tìm ngừ xưa,,,, nhưng không biết viết chiện ngắn ... thôi thì sẵn đây cho tui nhắn ai có ở Cây Chàm - học trường bán cơm - ủa trường Bán Công TTX - thời 1940 - 1960... xin email cho tui - hoặc gọi phone collect cũng được ...
    Số phone của tui là 3-7-0-8 / ba - bửa - không - tém....

    ReplyDelete
    Replies
    1. Người xưa của chị bi chừ gặp lại ... chắc thấy ghê !
      ha ha ...
      hdl

      Delete
  7. Tui nghĩ chị Hoa nên liên lạc với ông Liên Thành cựu trưởng ty Cảnh Sát ở Huế thời đó thì có hy vọng. Tháng Bảy tới có đại hội CSQG ở Los ai có dự hội xin hảy hỏi thăm về Trung Úy ĐỖ Trí dùm chị Hoa nha. Hình như bà Oanh tính đi phải không ?
    hdl

    ReplyDelete