Wednesday, March 23, 2016

MỘT THUỞ NGÔ QUYỀN, TỨ 1, KHÓA 7 - BÍCH TRÂN

Vào 25-02-2016 22:10, "Bích Tran",  đã viết:
-      A...Thu Hà ...Hồng Nhạn! Nhứt ... Nhị! ... Nữ nữa nè!
- Ui... phải Kim Hồng, Minh Ngọc không?
- Mèn ơi, Bà Cúc đây nè! Tui nhận ra liền, bà cũng y hồi xưa. À mà có phát tướng hơn!
- Nhất định là đại gia Huệ Pho đây! Hai ông bà tốt tướng, đẹp lão quá, ganh tị à...!
- A....! Bạn  nào đây? - Mỹ Tiên nè! - A....! Bà Tiên, hèn chi tóc bạc trắng!
- Còn bạn nào đây? - Hổng phải bạn, là cô Lan, dạy tụi mình hồi lớp 6, 7 đó! - Chết ... chết! Em xin lỗi cô, nhiều bạn tóc cũng không còn sợi đen, nên em tưởng ...



Và cứ thế, cùng với tiếng reo vui, lời chào hỏi ngỡ ngàng là những cái ôm choàng thắm thiết, những nụ cười không tắt, có cả những giọt nước mắt của hơn 30 gương mặt U70 sau 47 năm rời mái trường TH Ngô Quyền. Cả không gian phòng khách căn nhà khang trang nằm trong hẻm sát cạnh trường Ngô Quyền tưng bừng, rộn rã tiếng cười vui suốt từ 10g sáng đến xế bóng ngày 20.2.2016 bởi 1 cuộc họp mặt khởi xướng từ Thanh Vân, Ánh Vân, Hồng Phấn, ba bạn đang định cư ở Mỹ. Bao nhiêu kỉ niệm ùa về, các câu chuyện xưa tích cũ thi nhau tuôn:

          NHỮNG ĐÔI GUỐC MỘC
* Hê, còn nhớ không, thầy Cầm, cô Tư Tu huýt (cô Giàu) giám thị hồi lớp đệ Thất, đệ Lục đó! Cái lũ "nhất quỷ nhì ma, thứ ba  ...." tụi mình đã làm cho thầy cô hết hơi hết  sức vì phải ra công truy bắt mấy cái đứa dám làm sai luật trường. Ui, nhớ lại mà thấy mình tội lỗi quá!
Một bạn xướng lên rồi ba, bốn cái miệng phụ hoạ.
Chuyện này ai từng là học trò trường Ngô Quyền nửa thế kỷ trước cũng biết. Thời đó, theo qui định của trường, học sinh các lớp trên lầu ko được mang guốc. Rất dễ hiểu, cái bọn học trò quỷ mà xỏ đôi guốc mộc vào là "cốp cốp", "cộp  cộp" khác nào trời long, đất lở, chưa kể là còn rượt đuổi đùa giỡn, có mà bưng tai nhức óc. Hà ... "trường   cấm thì mặc trường cấm, guốc ta ta cứ xỏ vào, sợ chi". Nói cho le vậy chớ có gan trời cũng hổng dám mà giễu guốc ngang qua thầy cô. Đứa quỷ nào cũng âm thầm thủ sẵn đôi dép, giày da trong cặp, cứ "cốp cốp" xong là ba chân bốn cẳng ù về lớp, lẹ lẹ lột guốc, xỏ bửu bối vào, xong xuôi điềm nhiên, tĩnh toạ cầm sách, vở vờ ôn bài. Bởi vậy mà ròng rã ngày lại ngày, thầy Cầm, cô Tu huýt vất vả đến khổ sở, từ dưới đất chạy lên, xuôi ngược hết lớp đầu dãy đến cuối dãy mà mãi vẫn không tóm được tên phá  hoại nào. Nhưng rồi cuối cùng thầy, cô cũng mỉm cười sung sướng , không phải vì thủ lĩnh hay lính lác bị túm mà chính vì lũ yêu quái không còn hứng thú với cái trò "cốp cốp" quá nhàm này.
HỘC BÀN - NƠI CẤT GIỮ NHỮNG CUỘC TÌNH
- Còn nhớ không, mấy cái thư để dưới hộc bàn tụi mình đó? -
- Nhớ... nhớ chứ!
- Ê, kể nghe, kể nghe đi!
Cả chục cái đầu muối tiêu châu vào rồi 2, 3 cái miệng mở ra đóng vào:
- Một bữa, tui mò mò hộc bàn tìm gói đậu phộng giấu lúc mới vào học. Tui lôi ra cùng với túm đậu phộng là 1 bức thư. Ui chữ nghĩa trong thư thiệt là mùi mẫn, tha thiết!
- Cái tội xâm phạm quyền riêng tư của người khác lớn lắm đó!
- Tha cho tui đi, hồi đó bà mà là tui, không những đọc mà còn rao lên nữa à!
- Làm người ai làm dzậy!
- Ê! Mà hổng biết lớp khác có chiện gửi tình yêu trong hộc bàn không ta!
- Có đó, mấy anh chị trên mình cũng từng làm dzậy! Tui nghe dư luận đồn rằng có mấy mối tình qua hộc bàn đã thành đôi, sống hạnh phúc đến bây giờ.
- Hê, chắc cũng giống MH, MT; Tr, X khối lớp mình hén. Mà nhắc lại thấy thương Tr. quá. Hổng biết sao 2 người không thành. Tr. bệnh mất sớm, hổng biết anh X. có lúc nào còn nhớ về Tr. không ta!
- Hôm trước, mình có ghé thắp nhang cho Tr. Ngẫm nghĩ mình thấy Tr. là người hạnh phúc nhất lớp đó. Tr. vẫn mãi tuổi thanh xuân, còn tụi mình nè, má cóp, da nhăn, không nhờ thuốc nhuộm thì tóc trắng hết trơn. Đã vậy nó còn được mọi người thương tưởng, xá lạy nữa chứ!
Nhiều tiếng thở dài. Lời nói vui không được hưởng ứng. Thương!
     
                NHỮNG CHỖ NGỒI DI ĐỘNG
- Còn nhớ không, những giờ học Toán với thầy Để! Thầy dạy giỏi mà đẹp trai nữa. Bây giờ, mỗi lần nhìn ca sĩ Quang Lý hát là mình nhớ tới thầy Để liền hà. Thầy có đôi mắt to, sâu hun hút. Giờ bài tập, học trò cắm cúi làm bài, còn thầy rảo lên rảo xuống, đôi mắt sâu cứ trợn lên khi thấy đứa nào làm bài sai.
- Ui, mình nhớ nhất là có bạn bị thầy cú đầu đó!
- Thầy cú chắc là đau lắm!
- Mình nhớ hồi đó nghe "cốp" một cái luôn!
- Bởi vậy mà sau lần đó, đến giờ thầy lớp mình nháo nhào lên. Mấy bạn giỏi Toán bị tấn ra đầu bàn, còn mấy bạn dở Toán như tui thì chui rúc vào trong.

- Hà ... tụi mình còn có những chỗ ngồi di động giờ Anh Văn, Pháp Văn nữa. Nhớ không?
- Hồi lớp Đệ Nhất 2 lớp Anh Văn, Pháp Văn ban A tụi mình nhập lại, rồi đến giờ Sinh ngữ lại tách ra học riêng. Bởi vậy mà tụi mình có chỗ ngồi mới hoài hoài. Cũng dzui héng!
Cả chục cái miệng cùng ngoác ra cười, nhiều gương mặt giãn ra, trẻ thơ như mấy chục năm trước. Rồi tất cả lặng im, một phút hồi tưởng kỉ niệm xưa và để nhớ về thầy cô.

              TRÒ ĐÙA VÔ HẠI
Trò đùa thứ nhất
- Còn nhớ không, giờ Vạn Vật thầy Ân năm đệ Ngũ đó! Bà này nè, sư tổ quậy phá đó. Bữa thầy dạy về Răng. Biết trước nên bả nhờ bà Long bên Lò Bò kiếm cho bả cái răng bò to tướng. Rồi bả đem giấu trong sổ điểm. Thầy Ân vào lớp, mở sổ điểm, hơi chút bất ngờ khi nhìn thấy cái răng to. - Răng ai để đây? Vừa hỏi thầy vừa giơ cái răng to lên. Cả một tràng cười vang. Có tiếng một bạn nói to:- Răng ai mà to vậy trời?- Răng nhỏ Tiên đó thầy! ..... - À, thầy cám ơn em Tiên đã mang cho thầy cái răng to để làm mẫu cho các bạn xem
- Hú hồn! Hồi đó tui tưởng tiêu rồi. Ai ngờ được thầy khen.
- Nhớ hồi đó thấy mặt bà xanh lè, nghe khen bà vênh mặt lên, thấy ghét hết sức à!
Trò đùa thứ hai
- Còn nhớ không, năm tụi mình học đệ Tứ 1, giờ Pháp Văn thầy Đinh Hữu Quyến đó! Hổng biết bạn nào lén để con chút chít xuống chỗ ngồi của H. mà khi thầy vừa phất tay cho lớp ngồi xuống là "té te...te..."  Con chút chít ré lên thật to và kéo dài dài khiến cả lớp cười um lên. Vậy mà bà H. còn la oai oái rồi cầm con chút chít giơ cao. "Đưa cho thầy!". Cầm con chút chít, không nói lời nào, thầy thẳng hướng ra cửa sổ thả xuống đất.
- Là tui đó! Một bạn lên tiếng. Tui thấy bà H. yểu điệu thục nữ quá, định chọc bả chơi, ai dè thầy tịch thu con chút chít đem bỏ ngoài cửa sổ. Làm bữa đó tui có nghe thầy giảng cái gì đâu, mắt tui cứ dán vào cửa sổ, lòng thầm vái Phật tổ phù hộ đừng ai lượm con chút chít. Vì tui mượn của thằng em út, về mà không có trả cho nó là bị đòn nứt đít.
- Hèn chi mới nghe trống đánh là bả nhào ra cửa lớp, biến mất.
- May là hôm đó mấy dì lao công không quét sân. Nếu không chắc tui chết. Mà tui nhớ hồi đó thầy thả con chút chít rồi lâu lâu lại ra cửa sổ dòm chừng. Thầy dễ thương quá chừng chừng!
Trò đùa thứ....
Còn nhiều, nhiều nữa những trò đùa nghịch ngợm sống lại trong kí ức mỗi người. Vẫn vẹn nguyên cái tình thơ ngây một thời đi học. Nói sao cho hết những giây phút ấm êm buổi họp mặt. Mọi người chuyền tay nhau lặng ngắm gương mặt thầy cô, bạn bè thân thương trong những bức ảnh nhuốm màu thời gian. Một chút bồi hồi, một chút tiếc nuối, có cả nỗi buồn thương trước hình ảnh người còn, người mất. Chia tay nhau ra về mà vẫn bịn rịn, quyến luyến bởi dư âm tiếng hát của bạn Mỹ Tiên, bài "Chiều qua phố cũ":
Chiều về thăm quê hương sau nhiều năm gió sương sống lại giây phút buồn. Con đường xưa nằm đây, dài hun hút hàng cây, sân trường vắng tiêu điều. Nắng nhạt nhoà màu chiều, chạnh lòng lặng thinh...
Chỉ biết hẹn nhau: Lần sau, lần sau nữa nhớ có mặt!
Nhớ... Nhớ...!

1 comment:

  1. Bài viết nầy do chị Châu KIm Mỹ, khóa 7 NQ chuyển cho tôi.
    Đọc lại mới biết nhóm khóa 7 NQ họp mặt trùng với ngày họp mặt khóa 8, 20/2/2016. Bà Tiên họp khóa 7, Ông Thiện họp khóa 8...ha...ha...ĐCL

    ReplyDelete